Ngã ba đường

Đặng Duy Hưng 

Mỗi năm Phục Sinh đến, Hùng lại nhớ đến người con gái tên Phương. Ngày ấy, trong ngưỡng cửa đại học, Hùng tỏ tình với nàng nhưng gặp trắc trở bởi gia đình Phương theo đạo Công giáo. Muốn làm rể phải học đạo, rửa tội mới được cộng đồng chấp nhận. Hùng yêu Phương rất nhiều, nhưng cái ego — cái “tôi” bản ngã tự mãn của một đứa con trai chưa trưởng thành — không muốn ràng buộc, nên đưa ra “lý do” giải thích:

“Anh không muốn sống giả tạo với Ơn Trên, và nhất là lừa dối em để đạt mộng ước bản thân.”Sáu năm sau, Hùng đã xong đại học, vào Sài Gòn làm việc. Phương trải qua hai mối tình do “cộng đồng” giới thiệu nhưng không đi đến đâu. “Tránh quả dưa gặp quả dừa”, nàng phải lòng Tuấn — người đàn ông không tôn giáo, có vợ bị tai nạn xe mất mấy tháng sau hôn nhân, hiền lành, chí thú làm nghề xây dựng. Họ làm đám cưới bằng tình yêu chân thành, nhưng không dưới sự ân điển của nhà thờ.

Thế là cả trăm lời chế nhạo:

“Con gái sợ già theo thằng đàn ông goá vợ”,

“Mê trai bỏ hết đức tin”…Ngày hôm ấy, Hùng đến dự, nhìn quanh chỉ có một số rất ít người trong cộng đồng đến. Sự xa lánh của những con người cứ ngỡ “thương nhau dù trái ấu cũng tròn” không chỉ đẩy Phương cách xa, mà còn làm tổn thương gia đình nàng. Cha mẹ và nhà nàng rút lui khỏi cộng đồng, mặc búa rìu dư luận.

Đa số bạn bè trai lẫn gái của Hùng theo đạo Công giáo, nên anh hiểu nỗi lòng của họ — nhất là đám con gái sinh ra, lớn lên trong xóm đạo, học giữ truyền thống gia đình thờ Chúa, thương người. Không ít người tìm đến Ơn Trên như một chỗ dựa tinh thần để đối mặt với thế giới biến động.

Có người chỉ trích một số cô từ bỏ Chúa Giê-su chạy theo tình yêu bồng bột. Nhưng với Hùng, đời từ xưa đến nay “thấy vậy mà không phải vậy”.

Năm đầu tiên sau đám cưới, tình cờ gặp lại, nghe giọng Phương buồn:

“Có những đêm em nằm mơ thấy mình vẫn còn ca trong ca đoàn, nhưng nhìn quanh lại đối diện những khuôn mặt xa lạ, ích kỷ, hận thù.”

Hùng nhẹ nhàng góp ý:

“Ngày ấy em quen và hiểu anh không theo đạo nào, nhưng luôn học những điều hay ý đẹp từ Thánh Kinh hay Phật pháp. Hãy mặc kệ miệng đời trách móc do ghen ghét hay do họ không đủ mạnh dạn để quyết định như em.

Hãy nhớ: Chúa Giê-su không cần em phải đóng kịch để trọn vai thành con người hoàn hảo. Ngài chỉ mong em thực hiện những điều tốt đẹp Ngài dạy. Chỉ cần em còn nghĩ đến, còn nói chuyện với Ngài như một lãnh đạo tinh thần — hay gần gũi hơn, như một người bạn.”

Khuôn mặt Phương sáng lên như tìm được chân lý sống.

Hùng tiếp:

“Cộng đồng bỏ em và gia đình là ý định sai lầm, nhưng đừng trách họ. Chúa Giê-su từng rao giảng: hãy bỏ 99 con để tìm con chiên lạc. Nhưng thật sự có bao nhiêu người hiểu rõ ân điển này?

Một người bạn mục sư từng nói với anh, đâu cần vào nhà thờ tráng lệ mới gặp được Chúa. Ngài từ lúc tìm ra chân lý có bao giờ muốn ở trong lâu đài vàng son?

Thế giới hôm nay thay đổi từng ngày. Em có thể lên YouTube nghe lời giảng, làm việc thiện — trái tim dành trọn cho đạo, cho Ơn Trên, cho gia đình và xã hội.”

Hơn hai mươi năm sau, Hùng và Phương tình cờ gặp lại dưới miền Nam nước Mỹ, thành phố New Orleans. Nàng vui vẻ:

“Mẹ em đã trở lại nhà thờ, nhưng ba em vẫn chưa.”

Hùng hỏi:

“Còn em, hạnh phúc không?”

Phương nhìn Hùng, giọng thẳng thắn:

“Hạnh phúc hoàn hảo theo em chỉ là ý nghĩ trừu tượng. Hơn 10 năm trước, nghe chuyện vợ chồng anh du lịch nhẹ nhàng bên nhau, em đặt nhiều câu hỏi trong tâm: quyết định chia tay của chúng mình, hay sự chọn lựa tự tu tại gia?

Nhưng rồi qua năm tháng, em hiểu rằng định số của mỗi chúng ta đã được Ơn Trên sắp xếp.

Ai may mắn đến mức lấy được người mình yêu mà còn chung niềm tin tôn giáo — để rồi phải đóng kịch cho cộng đồng chỉ nhìn thấy mặt ngoài hoàn thiện?

Bao nhiêu cặp vợ chồng vẫn ngủ chung giường, ăn chung bữa tối, du lịch bên nhau — nhưng nếu không có bạn bè đi chung thì chẳng tìm được niềm vui?

Em tự an ủi mình: lấy được người chồng tốt, thương yêu chăm sóc vợ con. Với Tuấn, niềm tin vào Ơn Trên là ‘hồn ai nấy giữ’, không chỉ trích, không tranh cãi dẫn đến rạn nứt. Cũng vì vậy mà hai đứa nhỏ dễ dàng chọn người yêu, hay chọn tôn giáo nào cũng được.”

Hùng cười:

“Thành thật chúc mừng em và gia đình. Hạnh phúc có thể hiểu đơn giản là: hãy sống thật với chính mình.”

Bao nhiêu năm qua, Hùng vẫn chưa có bước tiến đột phá nào về niềm tin tôn giáo. Anh không bao giờ chỉ trích những nhà thờ trát vàng lên thánh giá hay đúc tượng Phật hùng vĩ trên núi cao — trong lúc thế giới đầy bất công, lợi dụng tôn giáo để trục lợi.

Với anh, Phật – Chúa luôn ở trong tim chúng ta, hay ở những nơi có nhiều người khốn khổ: trước cổng viện, quán ăn tình thương 0 đồng, hội giúp đỡ người già vô gia cư…

Ai nghĩ rằng chùa phải thật hùng vĩ, nhà thờ phải tráng lệ mới được Phật – Chúa giáng lâm, có lẽ chưa bước qua được ải sân si.

Hùng ân cần:

“Rời nhà thờ hay cộng đồng, nhưng em chưa bao giờ lãng quên đức tin của mình. Đó là điều đáng ghi nhận nhất. Thà vậy còn hơn bao người hàng tuần có mặt, nhưng trái tim đầy ắp bè phái hại nhau.

Có những con chiên không còn trong nhà thờ, nhưng Chúa vẫn luôn trong tim họ.”

Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người PHẬT tâm

Đặng Duy Hưng 

Related posts